MÙA THU

Thứ Hai, 29 tháng 9, 2014
EM MUỐN ....
Em muốn hóa thân mình thành cơn gió
Trôi phiêu bồng đây đó muôn nơi
Thật nhẹ nhàng thong thả dong chơi
Quên tất thảy mọi ưu phiền dối trá
Và em muốn hóa thân thành phiến đá
Vẻ chai lỳ ..băng giá cứ chơ chơ
Gặp bẫy tình vẫn vững bước làm ngơ
Chẳng quan tâm chẳng cần đối diện
Em muốn hóa thân mình thành con sóng biển
Vỗ vào bờ rồi lại tan mau
Chẳng giận hờn cũng chẳng biết niềm đau
Cho cuộc sống con người không vô cảm
Em chỉ muốn dòng đời không còn bi thảm
Chẳng bao giờ có lừa lọc bon chen
Để loài người đều được yêu thương
Đuợc phẳng lặng bình an hạnh phúc..
Thứ Bảy, 27 tháng 9, 2014
HÃY CHO EM
Một chút thôi . . .!
Hãy cho em thấy là anh vẫn đang yêu em. . .
Hãy cho em cảm nhận được ấm áp từ trái tim anh. ..
Một chút thôi . . .!
Cho em có lại cảm giác được yêu thương như trước. . .
Đừng bỏ quên em quá lâu. . .
Bởi vì. . .
Em không thể ở mãi một nơi. . .
Chờ đợi mãi một người luôn vô tâm với em. . .!
Hãy cho em thấy là anh vẫn đang yêu em. . .
Hãy cho em cảm nhận được ấm áp từ trái tim anh. ..
Một chút thôi . . .!
Cho em có lại cảm giác được yêu thương như trước. . .
Đừng bỏ quên em quá lâu. . .
Bởi vì. . .
Em không thể ở mãi một nơi. . .
Chờ đợi mãi một người luôn vô tâm với em. . .!
ANH ĐỪNG HỎI ...VÌ SAO!?
Đừng hỏi vì sao em lại yêu anh
Có hàng ngàn lý do để người ta thích - ghét
Nhưng tình yêu thì chẳng cần gì hết
Bởi trái tim có lý lẽ của mình
Đừng hỏi tại sao em lại yêu anh
Để những phút nhớ mong vỡ òa nước mắt
Đường chúng mình đi giờ mình em hiu hắt
Vẫn khắc khoải 1 niềm: Yêu thế, vì yêu
Đừng hỏi tại sao em lại viết thật nhiều
Viết cho anh mà em nào dám gửi
Những vần thơ, tiếng lòng em vụng dại
Em viết an ủi mình và ru những nhớ mong
Đừng hỏi tại sao em vẫn mãi ngóng trông
Dù quá khứ trong anh chẳng thể nào tắt lịm
Em vẫn chờ mong 1 ngày anh sẽ đến
Rót những yêu thương cho bỏng cháy môi mềm
Đừng hỏi sao tình yêu lại thiêu đốt tim em !!!
Có hàng ngàn lý do để người ta thích - ghét
Nhưng tình yêu thì chẳng cần gì hết
Bởi trái tim có lý lẽ của mình
Đừng hỏi tại sao em lại yêu anh
Để những phút nhớ mong vỡ òa nước mắt
Đường chúng mình đi giờ mình em hiu hắt
Vẫn khắc khoải 1 niềm: Yêu thế, vì yêu
Đừng hỏi tại sao em lại viết thật nhiều
Viết cho anh mà em nào dám gửi
Những vần thơ, tiếng lòng em vụng dại
Em viết an ủi mình và ru những nhớ mong
Đừng hỏi tại sao em vẫn mãi ngóng trông
Dù quá khứ trong anh chẳng thể nào tắt lịm
Em vẫn chờ mong 1 ngày anh sẽ đến
Rót những yêu thương cho bỏng cháy môi mềm
Đừng hỏi sao tình yêu lại thiêu đốt tim em !!!
TÌNH YÊU.......LÀ..
Từng thật lòng hứa hẹn sẽ bên nhau
Nhưng con tim cứ đau mà không bàn tay nào sưởi ấm
Nếu biết được cho đi chỉ nhận về niềm đắng
Thì cuộc đời ai cũng muốn vô tư
Bạn đã từng hết lòng yêu thương một ai chưa?
Yêu như thể con tim sẽ chẳng bao giờ còn rung lên lần nào hơn thế.
Yêu đủ để bỏ qua tất cả mọi lỗi lầm, ngay cả điều tưởng chừng không thể.
Yêu đủ để biết rằng mình dại vẫn yêu...
Bạn cũng như tôi, đều khao khát một điều
Con tim cô đơn được ôm bằng một vòng tay hạnh phúc
Mọi nỗi đau ngày hôm qua sẽ được những thương yêu hàn gắn
Trái tim sẽ ngân nga giai điệu cuộc đời
Bạn cũng như tôi, chúng ta từng yêu tha thiết một người...''
Nhưng con tim cứ đau mà không bàn tay nào sưởi ấm
Nếu biết được cho đi chỉ nhận về niềm đắng
Thì cuộc đời ai cũng muốn vô tư
Bạn đã từng hết lòng yêu thương một ai chưa?
Yêu như thể con tim sẽ chẳng bao giờ còn rung lên lần nào hơn thế.
Yêu đủ để bỏ qua tất cả mọi lỗi lầm, ngay cả điều tưởng chừng không thể.
Yêu đủ để biết rằng mình dại vẫn yêu...
Bạn cũng như tôi, đều khao khát một điều
Con tim cô đơn được ôm bằng một vòng tay hạnh phúc
Mọi nỗi đau ngày hôm qua sẽ được những thương yêu hàn gắn
Trái tim sẽ ngân nga giai điệu cuộc đời
Bạn cũng như tôi, chúng ta từng yêu tha thiết một người...''
KHI EM KHÓC.....
Em nói rằng muốn anh lau nước mắt
Khi mỗi lần em khóc nhớ người yêu
Khi hoàng hôn buông xuống cuối chiều
Và những lúc bóng đêm về trống trải.
Chuyện đó em ơi có gì đáng ngại
Chỉ có điều làm sao để được lau
Em khóc khi nào anh được biết đâu
Mà nếu biết chắc gì em đã dám...
Giữa chúng ta biết bao là rào cản
Thử hỏi rằng có can đảm bước qua
Dẫu lau rồi, nước mắt lại chảy ra
Bởi khi khóc là tâm hồn em khóc.
Anh muốn được lau khô dòng nước mắt
Và vỗ về nơi sâu thẳm trái tim
Muốn lấp đầy cái khoảng trống trong em
Để mỗi đêm tâm hồn không vắng vẻ ....
Khi mỗi lần em khóc nhớ người yêu
Khi hoàng hôn buông xuống cuối chiều
Và những lúc bóng đêm về trống trải.
Chuyện đó em ơi có gì đáng ngại
Chỉ có điều làm sao để được lau
Em khóc khi nào anh được biết đâu
Mà nếu biết chắc gì em đã dám...
Giữa chúng ta biết bao là rào cản
Thử hỏi rằng có can đảm bước qua
Dẫu lau rồi, nước mắt lại chảy ra
Bởi khi khóc là tâm hồn em khóc.
Anh muốn được lau khô dòng nước mắt
Và vỗ về nơi sâu thẳm trái tim
Muốn lấp đầy cái khoảng trống trong em
Để mỗi đêm tâm hồn không vắng vẻ ....
MIỀN YÊU THƯƠNG
Con trở về căn nhà nhỏ bình yên
Nơi ấm áp rực hồng bếp lửa
Nơi mẹ đẩy lo toan nhọc nhằn ra phía cửa
Để ấp ôm hạnh phúc của riêng mình.
Nơi ấm áp rực hồng bếp lửa
Nơi mẹ đẩy lo toan nhọc nhằn ra phía cửa
Để ấp ôm hạnh phúc của riêng mình.
Con trở về gặp lại tuổi thơ mình
Cái thời trẻ con nghịch như lũ giặc
Sáng dắt trâu đi ăn trên đỉnh đồi xanh ngát
Chiều lại về tắm mắt giữa dòng sông.
Con cúi nhặt bông lúa nếp thơm nồng
Để lắng nghe vị phù sa đất mẹ
Con chợt thấy lòng mình run khe khẽ
Lúa trĩu bông mẹ vất vả hơn nhiều.
Con trở về đong đầy nỗi thương yêu
Ánh lửa hồng trong tim nghèn nghẹn
Giấu nỗi niềm riêng con thầm ước hẹn
Xin trở về miền thương ấy bình yên...
Cái thời trẻ con nghịch như lũ giặc
Sáng dắt trâu đi ăn trên đỉnh đồi xanh ngát
Chiều lại về tắm mắt giữa dòng sông.
Con cúi nhặt bông lúa nếp thơm nồng
Để lắng nghe vị phù sa đất mẹ
Con chợt thấy lòng mình run khe khẽ
Lúa trĩu bông mẹ vất vả hơn nhiều.
Con trở về đong đầy nỗi thương yêu
Ánh lửa hồng trong tim nghèn nghẹn
Giấu nỗi niềm riêng con thầm ước hẹn
Xin trở về miền thương ấy bình yên...
Thứ Sáu, 26 tháng 9, 2014
KHI KHÔNG CÒN YÊU NỮA
Khi người ta không còn yêu nhau nữa
Câu hỏi thăm cũng trở nên thừa
Sự quan tâm nay trở thành khó chịu
Như sợi dây nào níu giữ cánh diều bay….
Khi người ta không còn yêu nhau nữa
Kỷ niệm qua như gió cuối chân trời
Mười năm hẹn, vàng theo mùa hoa cải
Để con bướm vàng, ai đó rong chơi
Khi người ta không còn yêu nhau nữa
Con đường quen xa ngái đến lạ lùng
Người không tới, hay đi hoài không tới
Giọt mưa chiều rơi xuống giữa mông lung
Khi người ta không còn yêu nhau nữa
Nụ cười xưa, nay gượng gạo mất rồi
Đôi mắt nhìn không còn men sóng sánh
Bên cạnh một người mà cứ dõi xa xôi
Khi người ta không còn yêu nhau nữa
Duyên nợ, số trời, người lấy để biện minh
” Mình không hợp thôi chia tay người nhé
Rồi mai sau gặp người khác hơn mình”
Khi người ta không còn yêu nhau nữa
Cứ tự nhủ mình phải cứng cáp lên
” Người đổi thay đâu phải người có tội
Can cớ gì mà nghĩ nhớ hay quên?”
Câu hỏi thăm cũng trở nên thừa
Sự quan tâm nay trở thành khó chịu
Như sợi dây nào níu giữ cánh diều bay….
Khi người ta không còn yêu nhau nữa
Kỷ niệm qua như gió cuối chân trời
Mười năm hẹn, vàng theo mùa hoa cải
Để con bướm vàng, ai đó rong chơi
Khi người ta không còn yêu nhau nữa
Con đường quen xa ngái đến lạ lùng
Người không tới, hay đi hoài không tới
Giọt mưa chiều rơi xuống giữa mông lung
Khi người ta không còn yêu nhau nữa
Nụ cười xưa, nay gượng gạo mất rồi
Đôi mắt nhìn không còn men sóng sánh
Bên cạnh một người mà cứ dõi xa xôi
Khi người ta không còn yêu nhau nữa
Duyên nợ, số trời, người lấy để biện minh
” Mình không hợp thôi chia tay người nhé
Rồi mai sau gặp người khác hơn mình”
Khi người ta không còn yêu nhau nữa
Cứ tự nhủ mình phải cứng cáp lên
” Người đổi thay đâu phải người có tội
Can cớ gì mà nghĩ nhớ hay quên?”
ĐÃ KHI NÀO CHỢT NHỚ...
Đã mấy hôm sao mình không thể viết...
Dòng thơ tình nay biền biệt nơi đâu...
Để từng đêm nghe giọt nhớ rơi sầu...
Đang dần thấm vào tâm hồn bé nhỏ !
Mưa vẫn cứ rơi đều qua lối ngõ...
Lặng đứng nhìn mưa nhỏ giọt buồn hơn...
Đèn hắt hiu soi tỏa bóng cô đơn...
Đêm quạnh vắng nghe hồn đang tê dại
Thời gian ơi có thể nào dừng lại...
Để ta về tìm lại dáng người thương...
Mưa vẫn rơi tí tách suốt đêm trường...
Buồn lạnh lẽo người thương ơi có biết
Đêm hiu hắt giọt sầu hoen mắt biếc
Từng giọt buồn đang tha thiết gọi tên
Lệ hay mưa đang đọng giọt môi mềm
Nghe thấm mặn giữa hồn đang đơn lạnh
Này mưa ơi ! đến bao giờ mới tạnh
Để nắng về sưởi ấm nỗi cô đơn
Cho mắt Em thôi đọng giọt tủi hờn
Cho môi nhỏ đượm nụ cười tươi thấm !
Người thương ơi ! Từ phương thời xa thẳm
Biết mưa buồn đang lạnh lắm hồn em
Nhìn mưa rơi tí tách giọt bên thềm
Buồn lắng đọng hồn em từng giọt nhớ !
Dòng thơ tình nay biền biệt nơi đâu...
Để từng đêm nghe giọt nhớ rơi sầu...
Đang dần thấm vào tâm hồn bé nhỏ !
Mưa vẫn cứ rơi đều qua lối ngõ...
Lặng đứng nhìn mưa nhỏ giọt buồn hơn...
Đèn hắt hiu soi tỏa bóng cô đơn...
Đêm quạnh vắng nghe hồn đang tê dại
Thời gian ơi có thể nào dừng lại...
Để ta về tìm lại dáng người thương...
Mưa vẫn rơi tí tách suốt đêm trường...
Buồn lạnh lẽo người thương ơi có biết
Đêm hiu hắt giọt sầu hoen mắt biếc
Từng giọt buồn đang tha thiết gọi tên
Lệ hay mưa đang đọng giọt môi mềm
Nghe thấm mặn giữa hồn đang đơn lạnh
Này mưa ơi ! đến bao giờ mới tạnh
Để nắng về sưởi ấm nỗi cô đơn
Cho mắt Em thôi đọng giọt tủi hờn
Cho môi nhỏ đượm nụ cười tươi thấm !
Người thương ơi ! Từ phương thời xa thẳm
Biết mưa buồn đang lạnh lắm hồn em
Nhìn mưa rơi tí tách giọt bên thềm
Buồn lắng đọng hồn em từng giọt nhớ !
CHO EM TẤT CẢ
Tôi cứ mài trái tim
Thành từng bài thơ nhỏ.
Lặng lẽ và âm thầm
Gửi dần cho em đó.
Mỗi người ta chỉ có
Trong mình một trái tim
Tôi cho em tất cả
Sao em lại không tin ?
Cho em cả trái tim,
Tôi chẳng còn gì cả.
Trở thành kẻ ăn xin
Đói tình, tôi mệt lả.
Dù ngày mai gục ngã
Kẻ hành khất không tim.
Chẳng xin gì em cả,
Chỉ xin em - Trái Tim
Thành từng bài thơ nhỏ.
Lặng lẽ và âm thầm
Gửi dần cho em đó.
Mỗi người ta chỉ có
Trong mình một trái tim
Tôi cho em tất cả
Sao em lại không tin ?
Cho em cả trái tim,
Tôi chẳng còn gì cả.
Trở thành kẻ ăn xin
Đói tình, tôi mệt lả.
Dù ngày mai gục ngã
Kẻ hành khất không tim.
Chẳng xin gì em cả,
Chỉ xin em - Trái Tim
Đăng ký:
Nhận xét (Atom)






.gif)

